Giới thiệu sách
Điệp viên Ares: Kẻ Dắt Mũi CIA Trong 10 Năm
Giữa những cơn mưa bụi mịt mù vùng Đông Bắc cuối năm 1960, một người đàn ông bước chân lên con tàu từ miền Nam ra Bắc. Trong túi áo ông là chiếc máy vô tuyến hiện đại bậc nhất của CIA, một lọ thuốc độc nhỏ phòng khi bị bắt… và cả niềm tin tuyệt đối của tình báo Mỹ rằng: ông là người của họ.
Tên ông là Phạm Chuyên. Mật danh CIA đặt cho ông là Ares, thần chiến tranh trong thần thoại Hy Lạp. Họ nghĩ mình đã gửi đi một vị thần, nhưng họ không biết rằng, chính họ đã rước về một con dao hai lưỡi.
🎭 Màn kịch mở màn: Gã hai mặt trong tay áo của CIA
Trước đó không lâu, CIA phát hiện Phạm Chuyên khi ông còn làm việc ở miền Nam. Một người đàn ông ngoài 30, thông minh, lịch thiệp, giao tiếp tốt, có quá khứ từng sống ở miền Bắc – một “viên ngọc” trong mắt tình báo Mỹ.
Họ tuyển dụng, huấn luyện, dạy ông cách sử dụng điện đài, kỹ năng phản gián, cách tạo vỏ bọc, cách thuyết phục quần chúng. Sau gần một năm đào tạo tại Thái Lan và Philippines, Ares sẵn sàng. Nhiệm vụ của ông: thâm nhập sâu vào miền Bắc, xây dựng mạng lưới gián điệp chống cộng từ trong lòng địch.
Nhưng họ không hề biết rằng, ngay khi đặt chân xuống đất Bắc, Ares đã rẽ hướng.
🧠 Cuộc gặp bí mật và lời cam kết với Tổ quốc
Ngay khi tới quê nhà Hạ Long, Phạm Chuyên bị lực lượng an ninh phát hiện. Nhưng họ không bắt ông, không tra khảo. Thay vào đó, một cuộc gặp lặng lẽ diễn ra.
“Anh Chuyên, CIA tin anh. Nhưng Tổ quốc này cũng đang cần những người như anh.”
Giữa một bên là mạng sống, một bên là quê hương – Phạm Chuyên chọn ở lại với đất mẹ, nhưng không phải trong im lặng. Ông trở thành con bài phản gián kỳ lạ nhất trong lịch sử Việt Nam hiện đại: Một người nói tiếng Mỹ, nhận lệnh Mỹ, tiêu tiền Mỹ… để lừa Mỹ.
📡 Dựng sân khấu ảo – Dắt CIA đi trên dây
Từ năm 1961, Ares bắt đầu gửi các bản báo cáo đầu tiên về CIA. Những báo cáo có chi tiết, có địa danh, có “đồng đội”, có “chiến công”. Mọi thứ chỉ thiếu đúng một điều: sự thật.
CIA hân hoan. Họ gửi thêm tiền, thêm thiết bị, và thậm chí cử biệt kích nhảy dù xuống tiếp ứng cho “mạng lưới của Ares”. Họ đâu biết rằng, toàn bộ những người nhảy xuống đều bị bắt giữ ngay khi vừa chạm đất.
Trong suốt 10 năm, Ares dựng nên một “thế giới ảo” ngay giữa lòng Hà Nội, nơi mà từng bản tin ông gửi đi đều được mã hóa bởi ban Cơ yếu, từng kịch bản đều có sự tham gia của lực lượng an ninh. Ông không chỉ lừa CIA – ông khiến họ say mê trong cái bẫy mà họ tưởng là chiến thắng.
💣 CIA bị mù – Nhưng vẫn tự tin
“Người của chúng ta đã bắt được một cán bộ cấp cao!”, Ares báo.
“Mạng lưới của tôi đã phá hủy một kho quân lương!” – lại báo.
CIA ăn mừng. Họ gửi huân chương, gửi lời cảm ơn, có lúc còn định cử trực thăng đến đón Ares đi huấn luyện các điệp viên khác. Trong khi đó, ở Việt Nam, các toán biệt kích tiếp tục rơi vào tay quân đội như cá mắc lưới.
🧊 Kết thúc lạnh lùng – Không tiếng súng, không máu đổ
Năm 1970, khi chiến tranh leo thang, CIA bắt đầu nghi ngờ có điều gì đó không ổn. Nhưng đã quá muộn. Hàng loạt điệp viên thực sự của họ mất tích, và “người hùng” Ares biến mất khỏi hệ thống liên lạc – không để lại dấu vết.
Sau này, khi mọi chuyện được hé lộ, CIA chỉ có thể thốt lên:
“We were chasing a ghost – một bóng ma.”
🎖️ Phần thưởng và sự im lặng
Phạm Chuyên sống phần đời còn lại lặng lẽ ở Quảng Ninh. Ông không màng danh tiếng. Mãi tới những năm 1990, ông mới được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất và Huy chương Vì An ninh Tổ quốc.
Khi qua đời năm 2014, nhiều người mới ngỡ ngàng: Người đàn ông già hiền lành ấy… chính là “bóng ma” từng làm CIA khốn đốn cả thập kỷ.
📌 Lời kết
Có những chiến công vang dội không cần tiếng súng. Có những anh hùng không cần danh tiếng. Và có những cuộc chiến, như của Phạm Chuyên, là trận cờ sinh tử trên bàn cờ vô hình, nơi mà sự im lặng… chính là chiến thắng.







Đánh giá
Chưa có đánh giá nào.